Thưa chú, tôi không phải là đứa để chú đối xử như một con chó. Đã nhủ viết lại sẽ nhạt đi nhưng dù sao thì cũng nên viết. Chả muốn xin lỗi độc giả nữa.
Một giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt nàng. Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá. Mà nguyên nhân là những dồn nén âm thầm xuất phát từ chính sự căm ghét (thường là vô thức) những định kiến ấy.
Và khi anh làm việc quá sức, em sẽ để con tè vào người anh. Vì chúng ta đều ngoáy mũi. Đó là lẽ sống của anh và em không được từ chối nếu không muốn làm anh bị tổn thương, em yêu ạ.
Nhưng muốn làm một tấm gương thì có. Tạo nên một thế giới có nền giáo dục như vậy khởi nguồn từ những tiền siêu nhân bị thế giới hỗn tạp còn đầy dã man này tròng thòng lọng vào cổ. Mẹ tôi nói chuyện với một người phụ nữ về thủ tục tiếp nhận tôi.
Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta. Bởi vì, đời sống phong phú này thiên biến vạn hóa. Dù ước mơ có vẻ rõ rệt nhất của bạn là làm một cầu thủ bóng đá.
Tôi phải đòi một cuộc sống tiến bộ hơn. Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế. Trong việc chọn một cách biểu khác hoặc chuyển hẳn sang biểu đạt cái khác.
Thể lực tốt, tinh thần lành mạnh không hề mâu thuẫn với độ hay của tác phẩm. Có người cúi mặt bấm di động. Khi mà bạn rời xa căn nhà phía trước là con mương ăm ắp nước.
Nếu giờ này tôi ở nhà, mọi người chắc đã yên tâm ngủ. Không hẳn là chúng ta thích nói dối, cũng không chắc là thích đùa. Và không thay đổi mục đích dù nó đúng hay sai.
Chúng khác nghĩa nhau nhưng nghe thì na ná như nhau. Như bình mình chẳng hạn. Cũng có thể gọi là sáng hôm sau.
Họ mang lại cảm giác ấm áp và thân thiện. Và họ cũng sẽ khổ khi vừa không rõ chúng mà vừa giấu chúng trong lòng. Nhiều đến độ mà có lúc bạn cảm giác như âm thanh không đi từ ngoài vào mà như phòi từ óc, từ thất khướu ra.