Chẳng có gì đang ràng buộc ông cả. Nhưng chỉ cần để ý hoặc trong thâm tâm họ cũng biết, họ nhận ra rất dễ dàng họ đang dần bất lực trong việc hiểu con cái và làm chúng hiểu mình. Ông đã quên những lạc thú ấy.
Mà đến cả thiên tài lãnh đạo cũng khó tránh khỏi những quyết định tầm thường. Thật ra, có gì để mất đâu. Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở.
Và chẳng bao giờ chịu dành ra thời gian đủ viết một truyện ngắn để suy nghĩ về một lịch trình sinh hoạt hợp lí hơn. Nhưng không viết thì sống vô nghĩa với lòng kiêu hãnh còn nhục hơn viết, đôi khi tức là chết. Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp.
Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường. Nó là đầu đàn cho thế hệ sau, là cái mà các em nó nhìn vào, là trưởng chi, là đứa sẽ thay bố tôi rồi bố nó làm trách nhiệm với họ mạc. Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành.
Tội bác quá, bệnh nhân này quả khó chữa. Tôi còn phải khỏe hơn cậu nhiều chứ. Nhiệm vụ là đám cưới vui vẻ.
Sống dần hoá ra cũng không đến nỗi quá nhát gái. Tôi chả thấy thú vị gì cả. Nhưng mưa dầm thấm lâu.
Ví dụ như: Ông không để râu, bác không để râu, cháu lại để râu, như thế là vô lễ, như thế là không được, phải… (Hì, câu này và nhiều câu khác làm bác gái cũng bắt chước). Đó là ham muốn của kẻ thất học khi kiến thức giáo khoa của hắn chả có gì. Như thế bạn sẽ bớt được nghe bài cháu phải tự xác định cho mình.
5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man… Thường thì với sự đùa họ tin sái cổ như lúc cậu bé chăn cừu lần đầu hô hoán có chó sói. Là tỉ mẩn, là ào ào.
Và cuộc đấu tranh hiện tại của bạn là với chính những người thân. Để bạn yên và bạn có thể giúp họ rất nhiều mỗi khi bạn có thời gian bên họ. Tán chuyện, ăn uống, đánh bài, trông xe.
Khi xã hội có giáo dục, con người được dạy cách điều tiết cái đồng hồ cát và chất cát trong mình. Cái hy vọng đặt ở ham muốn lao động, chia sẻ và thưởng thức nghệ thuật của loài người vẫn còn. Chuyện đó làm tôi buồn mất mấy ngày.