Bà là cư dân đầu tiên của khu rừng, thế thì chắc hẳn bà phải biết điều gì đó về cây bốn lá chứ. Khi cha tôi mất đi, tôi thay ông quản lý nó. Và tôi cũng có thể tạo nên những may mắn khác.
Tất cả những người đã từng sát cánh bên tôi thời hoàng kim giờ đều ngoảnh mặt lại. Tôi đã học hỏi rất nhiều khi đi quan sát những cửa hàng khác. Người có thể nào dành chút thời gian để nói chuyện với con không?
Bà ta có một sắc đẹp mê hồn. Và điều này chính xác vừa xảy ra với Sid: chàng đã chấp nhận quên đi chuyện lấy nuớc để khỏi đánh thức những bông hoa ly và ngay khi cháu tìm cách chia sẻ những nỗi khổ của Bà chúa hồ thì chàng lại tìm được cách giải quyết được việc của chính mình. Ngay sau đó, những hạt giống nhỏ lấp lánh như bọc vàng từ trên không trung bắt đầu rơi tỏa xuống khắp nơi theo cơn gió.
Nott thật sự chán nản. tất cả tài sản của mình. Hôn nay, tôi đã là người tạo ra may mắn cho mình với câu chuyện kỳ lạ.
Giấc mơ giúp chàng quên đi cái khả năng rằng số phận sẽ không mỉm cười với chàng, và may mắn sẽ giúp chàng chọn đúng vị trí mà cây bốn lá sẽ mọc lên trong vài ngày tới. Một số đề nghị ta nên tổ chức một cuộc đấu kiếm dành cho tất cả các hiệp sĩ trong vương quốc. Bất cứ ai làm như con thì cũng sẽ nhận được may mắn mà thôi Ta chỉ làm cái việc mà ta luôn làm.
Cũng như lần trước với Nott, chẳng có tiếng trả lời nào vang lên cả. Chàng đã làm tất cả những gì cần thiết để một cây bốn lá có thể mọc lên được. Tôi luôn có trách nhiệm về tất cả những việc diễn ra quanh mình.
Vì thế Nott lên tiếng chào bà: Vào buổi sáng thứ sáu, Nott vẫn buồn bã lang thang trong khu rừng già. Nếu bạn TRÌ HOÃN việc tạo ra những điều kiện mới thì may mắn có thể sẽ không bao giờ đến.
Và Sid cũng chẳng biết phải làm gì hôm nay nữa nên chàng chuyển hướng quan tâm của mình đến những vấn đề của Bà chúa hồ. Tìm một cây kim dưới bể xem chừng còn dễ hơn gấp ngàn lần. Hãy nói cho ta nó sẽ mọc ở đâu.
Chàng rút thanh kiếm quý của mình cầm chặt trên tay và nghiêng người xuống bên hông ngựa, chàng để thanh kiếm nằm dọc, ấn mạnh xuống đất và tay giữ chặt chuôi kiếm. Chỉ có cách làm như vậy ngươi mới biết rằng Cây Bốn Lá thần kỳ không hề mọc ở đây. Năm phút sau, cơn mưa "may mắn" chấm dứt.
Leo lên được ngọn núi này thật là một điều cam go. Còn mình thì hãy làm và tin vào việc mình đang làm - cho dù bây giờ không ai hỗ trợ, chỉ lối. Ta đã sống trong không rừng này hơn một trăm năm mươi năm và chưa có ai từng hỏi ta một câu hỏi ngu ngốc đến thế.