Sexhdhay

Cô giáo dâm gạ nam sinh đi khách sạn

  • #1
  • #2
  • #3
  • Vì cô người cá trong tivi đang ngậm cái đuôi nó. Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ. Chỉ thi thoảng lóe lên thôi.

    Anh biết, nếu em viết, em sẽ viết hay hơn anh rất nhiều. Rồi thì hắn cũng nhận ra hắn muốn sáng tạo thật nhiều nhưng cũng muốn nghỉ ngơi để thưởng thức những sáng tạo của người khác. Chỗ khác, riêng xông hơi một lần đã 80.

    Bây giờ xã hội như thế thì mình cũng phải theo xu hướng chứ. Đây là lần thứ hai mình nghĩ về cái biển số. Tôi từng tự hỏi sao công bố cả năm trời mà chúng không đem lại cho tôi một xu nhuận bút, một sự khuyến khích từ những người có chức năng hay một lời mời cộng tác.

    Ăn sáng xong, bạn ra trông hàng giúp bác một chút trước khi về. Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ. Bạn đang ngồi trên một chiếc ghế gấp, lưng cong xuống, hai tay tì lên một chiếc bàn khá rộng, mà ở tư thế ngồi ghế thì nó cao đến ngực bạn.

    Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này. Bản chất là cái luôn song hành cùng thời gian cũ kỹ. Bố mẹ dắt bóng nhưng không lừa qua được tôi.

    Và cháu phải sống cho chính cháu, để vợ cháu và con cháu phải có một người chồng, người cha tuyệt vời. Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió. Và tôi ảo tưởng có thể cải tạo cuộc đời (có phải chỉ mình tôi ảo tưởng đâu).

    Cũng là để thăm dò phản ứng. Biết mua quà tặng người thân khi đi du lịch về. Chứ không thở dài như những người thân…

    Cái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ. Ông ta bảo: Đấy, có thế thôi… Nước mắt tôi bắt đầu lặng lẽ rỉ ra. Nhiễm thói ấy mất rồi.

    Nhưng sống vì điều gì, có lẽ chẳng mấy ai rõ. Bác bạn và bạn thật ra sống đều không phải để trở thành vĩ nhân để đọng lại di tích trên bề mặt lịch sử mà chỉ là sống theo cách mình lựa chọn. Luyện trí nhớ là như vầy: Nhìn một lượt cái bàn.

    Chỗ còn lại trong tủ thì không nỡ giết. Nó là một chuyện kể cho vui mồm như bao nhận định khác. Cũng như một thứ cảm giác quen thuộc, tôi sợ sự thất vọng, ghê sợ của mình vì họ lúc họ thất vọng, ghê sợ vì tôi thay vì đáng nhẽ phải tự hào.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap